Bồ đề bổn vô thụ

Hôm ni là ngày đầu năm mới Canh Thìn, tôi về phía trên Tức là Tthánh thiện viện Chân Không để dự ngày đầu Xuân, được chư Tăng chư Ni và tất cả quý Phật tử mang đến làm lễ chúc Tết. Qua lời chúc nguyện của Tăng, Ni và Phật tử rồi, tôi sẽ có được không nhiều lời.

Bạn đang xem: Bồ đề bổn vô thụ

Trước độc nhất là thành tâm cầu nguyện Tam Bảo gia hộ cho chư Tăng chư Ni cùng toàn bộ quý Phật tử quý phái năm mới này được một năm hòa vui trẻ trung và tràn đầy năng lượng, luôn luôn luôn tinc tấn trên bước con đường tu hành. Đó là lời nguyện cầu của chúng tôi.

Sau trên đây, công ty chúng tôi sẽ có được hồ hết lời giải thích về mục tiêu của tôi Khi Thành lập Thiền lành viện Chân Không. Tất cả Tăng, Ni và Phật tử, những người vẫn có mặt bữa trước, chắc chắn không thể lạ gì cùng với Tnhân hậu viện Chân Không. Nhưng những người mới mang đến Hay là bắt đầu học tập thì chưa biết rõ. Giờ trên đây tôi tạo nên mục tiêu của tôi Lúc Ra đời Thiền lành viện này ra sao.

Bởi vì chưng vào thời hạn tu, tôi cố gắng tu hành tìm kiếm tạo ra mai mối giải bay sanh tử cơ mà đức Phật từng dạy dỗ tín đồ xuất gia. Chính vì nỗ lực chăm tu vào thời hạn nhập thất tại đây, tôi thấy được phương châm cứu vớt kính của việc giải thoát. Cho nên tôi mở cửa thất ra với ban đầu xây cất Tnhân từ viện Chân Không nhằm hướng dẫn chỉ dạy cho Tăng, Ni và Phật tử hiểu rằng con đường tu, đã có được mục đích đức Phật vẫn dạy dỗ.

Tại sao tôi đánh tên Thiền khô viện này là Chân Không ? Có lắm vị trêu ghẹo tôi, chúng ta bảo rằng ai ước ao lên Thiền viện Chân Không thì buộc phải đi chân è cổ. Chân Không là chân è không tồn tại giày dnghiền gì hết.

Thâm lý của Chân Không cực kỳ sâu bí mật, khôn cùng bay. Người thường cần yếu gọi được. Hôm ni tôi đã lý giải nghĩa Chân Không cho Tăng, Ni, Phật tử biết. Hiểu được nghĩa Chân Không tức là hiểu rằng mục đích của tôi nhắm.

Tất cả chúng ta khi để vụ việc gầy dựng đường lối tu thì yêu cầu có mục đích. Mục đích chánh của tín đồ tu Phật là giải thoát sinh tử. Cho buộc phải nói tu để giải bay sanh tử. Nhưng đồ vật gi chuyển bọn họ đến giải thoát sanh tử ? Đó là sự việc rất là đặc trưng.

lúc khắc tên Chân Không thì những người có ánh nhìn cạn trêu ghẹo không hiểu, không thấu triệt được. Chớ những người bao gồm nghiên cứu bom tấn sâu thì chắc không tồn tại không tự tin gì. Bởi vì chưng tự trình độ chuyên môn trong nhà Phật bảo rằng “Chân ko diệu hữu”. Đứng về thể thì nó là chân không, đứng về dụng nó là diệu hữu. Nhưng cái diệu hữu quan trọng gồm ví như thiếu thốn chân ko. Vì vậy chân không là thể tánh của diệu hữu. Đó là tôi nói đến danh từ bỏ. Tôi dụ chân ko cũng tương tự nước đại dương, diệu hữu cũng như sóng đại dương. Sóng bao gồm là từ nước, nhưng mà nước không phải sóng. Nước không có sóng tuy thế vày duim gió thổi bạo gan, phương diện nước khơi dậy. Như vậy khơi dậy là cái dụng làm việc hình thức, sống trên. Nhưng thể của nước không hẳn sóng với nó quấn mọi.

Đối cùng với thể chân ko là thể không sinh ko khử. Bởi ko sanh không diệt vì vậy Lúc chúng ta tu thể nhập được phiên bản thể kia thì không thể bị sinh tử luân hồi nữa. Cho cần nói là giải thoát sanh tử. Ai tu hy vọng dành được mục tiêu giải thoát thì hồ hết buộc phải đi sâu, thừa nhận chân được lý chân không, sinh sống được với dòng thể chân ko. Đó là giải bay sinh tử.

Cho nên những lúc làm bài xích thơ Chân Không, tôi đặt hai câu đầu như vậy này: “Chân bắt buộc không thay đổi, huyễn hữu thường thay đổi.” Thể chân không ko đổi dời, nhưng về vẻ ngoài huyễn hữu thì luôn luôn luôn sinh diệt, thay đổi. Nói đến chân ko là kể đến thể tánh bất sinh bất diệt sẵn gồm làm việc đầy đủ người bọn họ, mà lại toàn bộ họ quên. Chúng ta chỉ thấy, chỉ biết, chỉ nhấn mẫu huyễn hữu thôi. Huyễn hữu là mẫu tạm bợ lỗi trả mà họ cho rằng thật, yêu cầu kẹt mắc nghỉ ngơi kia. Vì vậy đi mãi trong luân hồi sinh tử. Đây là tôi chỉ lý giải về chữ chân không. Còn tầm dáng đặc trưng của cẳng chân không giống như vậy như thế nào thì tôi đang dẫn các bài kệ của các vị Tổ để quý vị thấy, các Ngài nhận thấy thể chân không giống như cố như thế nào với bảo nó đặc biệt mang đến đâu.

Như Lục tổ Huệ Năng khi tới nơi Ngũ tổ, dịp đó Ngũ tổ bảo chỏng Tăng trong ca tòng Huỳnh Mai bắt buộc trình kệ nhằm Ngài thấy được vị trí tu hành của các vị tiến mang đến đâu, đạt nỗ lực như thế nào để Ngài truyền y bát làm Tổ sản phẩm sáu. khi ấy vào đại bọn chúng có ngài Thần Tú là giáo thọ sư mang đến năm trăm chúng. Về văn uống thì Ngài rất tài, nhưng mà về đạo thì chưa sâu. Song bởi trong bọn chúng, Ngài là tín đồ lớn là giáo thọ sư buộc phải yêu cầu đứng ra trình kệ cùng với Ngũ tổ. Bài kệ của Ngài lúc lấy lên trình mà vẫn còn đó ngờ chưa đến địa điểm yêu cầu Ngài lén viết bài kệ dán ngơi nghỉ bên vách, chớ không đủ can đảm trình trực tiếp cùng với Ngũ tổ. Bài kệ là:

Thân thị Bồ-đề thọ,

Tâm như minch cảnh đài,

Thời thời yêu cầu phất thức,

Vật sử nhạ trằn ai.

Tạm dịch:

Thân như cây Bồ-đề,

Tâm như đài gương sáng sủa,

Luôn luôn luôn buộc phải dọn dẹp và sắp xếp,

Chớ nhằm dính vết mờ do bụi bẩn thỉu.

Quý vị nghe bài xích kệ xuất xắc chưa ? Thân như cây Bồ-đề, trung ương là đài gương sáng, luôn luôn luôn đề nghị lau chùi, chớ nhằm dính bụi bẩn thỉu. Ngài dụ thân bản thân y như cây Bồ-đề, trung ương mình nhỏng đài gương sáng sủa. Đài gương sáng tuy nhiên giả dụ để vết mờ do bụi bao phủ thì nó sẽ tối, sẽ mờ phải cần luôn luôn luôn luôn lau chùi và vệ sinh thì nó new được sạch mát mãi, sáng sủa mãi. Bài kệ này với người thường nhỏng chúng ta thấy cực kì tốt, gần gụi nhằm bọn họ tu hành. Bởi do vị trí trung tâm bọn họ bây giờ mù mịt u về tối là trên đồ vật gi ? Tại vị hồ hết những vết bụi dơ dáy pnhân từ não xấu xa hay là vọng tưởng cứ đậy lấp. Vì vậy mà lại ta bắt buộc lau buộc phải chùi luôn luôn, nó mới sáng. Bởi vậy cùng với bài kệ này chúng ta thấy tuyệt rồi. Nhưng với Lục tổ Huệ Năng, khi đó là 1 trong ông cư sĩ giã gạo dưới khu nhà bếp, nghe ông điệu nói gồm bài xích kệ trình ở trên thì ông xin lên giúp thấy với nhờ vào đọc dùm. lúc nghe hiểu xong, ông ngay tức thì làm một bài xích kệ đối lại với bài xích kệ đó. Bài kệ của Lục tổ Huệ Năng như sau:

Bồ-đề bổn định vô tchúng ta,

Minc chình ảnh diệc phi đài,

Bản lai vô tuyệt nhất đồ gia dụng,

Hà xđọng nhạ è cổ ai.

Tạm dịch:

Bồ-đề vốn ko cây,

Gương sáng cũng chẳng đài,

Xưa nay không một đồ vật,

Chỗ nào dính vết mờ do bụi dơ.

Qua bốn câu kệ đó, chúng ta thấy Ngài phủi hết, phủi sạch mát tất cả cái gì của ngài Thần Tú. Ngài Thần Tú nói thân là cây Bồ-đề thì Ngài nói Bồ-đề không có cây. Thân nlỗi cây Bồ-đề là cả một hiệ tượng. Thân là một bề ngoài, cây Bồ-đề là một trong hiệ tượng. Tâm là đài gương sáng, thì trung tâm giống hệt như dòng gương đặt trên đài. Cái gương và chiếc đài là bề ngoài. Với Lục tổ thì Ngài nói gương sáng sủa ko cần đài. Tại sao vậy ? Bởi vì chưng gương sáng sủa là từ nó sáng sủa, chớ đâu phải chỉ bỏ lên trên đài cao nó bắt đầu sáng sủa. Chúng ta thấy lối miêu tả của Lục tổ, Ngài ko gật đầu đồng ý số đông bề ngoài nhưng mà chỉ trực tiếp tâm thể. Tâm thể từ bỏ trong trắng, chớ không phải bao gồm cái đài nó new sáng sủa. Qua nhị câu trên, Ngài chứng tỏ Bồ-đề là tánh giác. Tánh giác không tồn tại hình thức là cây. Gương sáng là chỉ mang đến vai trung phong. Tâm trong trắng cũng chưa phải là đài. Bởi vậy tánh giác với trung tâm tkhô cứng tịnh của chính bản thân mình không tồn tại hình không tồn tại tướng mạo. Với ngài Thần Tú, Ngài vẽ thành quyết tướng mạo. Bởi hình tướng tá do đó Ngài mắc kẹt.

Đến câu thiết bị bố, “bạn dạng lai vô tốt nhất vật” là xưa ni không một vật dụng, “hà xứ đọng nhạ trằn ai” chỗ nào bám bụi nhơ bẩn. Nếu chổ chính giữa mình, Bồ-đề của bản thân là 1 trong những đồ dùng có hình gồm tướng tá thì nó new bám những vết bụi, bị hầu hết máy dơ bẩn bẩn bám dính phủ vào, cho nên mờ về tối. Nhưng sự tình thật thể của mình xưa ni ko một đồ. Nếu là thứ thì chưa hẳn vai trung phong thể. Mà chổ chính giữa thể thì chưa phải đồ dùng. Cho đề nghị Ngài nói xưa nay không một thiết bị. Không một đồ dùng thì nơi nào bám bụi bặm bụi bờ được.

Slàm việc dĩ họ nói trung ương của bản thân bẩn thỉu, tâm của chính bản thân mình lan truyền. Nó nhơ nó lây truyền là mẫu trung ương thanh tịnh tốt chiếc trọng điểm sẽ theo cảnh trằn. Ssinh sống dĩ dơ lây truyền là trên vày chúng ta cần sử dụng dòng trung khu sanh khử đuổi theo nai lưng cảnh yêu cầu mới nhơ, new nhiễm. Chớ tâm chân thực không có hình tướng, làm những gì tất cả nhơ bẩn, làm gì gồm lan truyền. Hằng ngày họ chỉ sống với tâm sanh diệt, chỉ sống cùng với vai trung phong đối đãi phân minh. Đó là trung khu hỏng ảo nhưng bọn họ cho rằng tâm bản thân, cho rằng tâm thiệt. Vì vậy mà nó bị nhơ bị lan truyền. Hay nói như ngài Thần Tú là nó bị bụi bặm dính. Chúng ta nhận sâu thấy rõ được chổ chính giữa sống động Tức là thể tánh bất sinh vong mạng của bản thân, thì cái đó không tồn tại gì làm dơ dáy, không tồn tại gì có tác dụng truyền nhiễm được hết. Vì vậy Lục tổ nói “bản lai vô độc nhất vật, hà xứ nhạ nai lưng ai”, tức là xưa nay không một vật thì nơi nào bám vết mờ do bụi nhơ bẩn được. Có thứ thì mới bám, không đồ gia dụng thì làm sao dính.

Xem thêm: Cùng Tìm Hiểu Cách Giải Cờ Thế Giang Hồ Tập 20 Những Thế Cờ Hay Nhất

do đó Lục tổ nhìn tỉ mỉ dòng vai trung phong thể thanh tịnh ko sanh diệt, vì vậy Ngài phân tích nó ko một trang bị, ko dính bụi bờ. Còn ngài Thần Tú chỉ bên trên phương thơm diện tu hành, còn mắc kẹt trong lòng đối đãi bao gồm hình bao gồm tướng đề xuất bị những vết bụi dính, rất cần phải dọn dẹp vệ sinh.

Lục tổ trình diễn ý của Ngài kĩ càng như thế phải Ngũ tổ nhìn thấy bài bác kệ, Ngài biết người này đã dành đạo. Cho cần Ngài thầm truyền y chén bát mang lại Lục tổ. Vì vậy nói tới Lục tổ là nói tới nhỏ bạn nhận chân được cái thể bất sinh bất diệt của chính bản thân mình. Nên bao gồm lần dạy chúng, Ngài nói: “Phật dạy dỗ tất cả pháp để trị toàn bộ trung ương. Ta ko tất cả tâm, đâu đề nghị toàn bộ pháp”. Nghĩa là Phật dạy mỗi pháp môn tu là nhằm trị trung khu bệnh dịch cho chúng sanh. Chúng sinh có trung khu bệnh mới đề nghị pháp Phật nhằm trị. Với Ngài, tâm căn bệnh đã mất không bẩn thì đâu buộc phải pháp của Phật nữa. vì vậy để xem loại trung khu sanh diệt nơi Ngài sẽ yên, chỉ từ trọng điểm thể bất sanh bất diệt. Lúc đó pháp của Phật đối với Ngài ko cần thiết. Bởi bởi pháp Phật là cách thức trị trung tâm căn bệnh. Cũng như thế gian gồm có lắp thêm dung dịch trị thân căn bệnh. Thân họ căn bệnh buộc phải thuốc trị. Nếu thân ko dịch tất cả nên thuốc ko ? Thuốc cũng vượt. Cho yêu cầu khu vực kia là chỗ hết sức thiết yếu.

Cái “bản lai vô độc nhất vật” này là cái gì ? Đó là một trong lối nói khác của cái thể chân không. Thể chân ko là phiên bản lai vô tuyệt nhất đồ vật của Lục tổ thấy thời xưa. Chính vị Lục tổ phân biệt bạn dạng lai vô độc nhất vô nhị đồ dùng nhưng Ngài tu giải thoát sanh tử. Bây giờ đồng hồ chúng ta dấn, họ biết chỗ bản thân gồm chiếc thể chân không, bản lai vô độc nhất vô nhị đồ. Đó là nơi nhằm họ giải thoát sanh tử, không hề bị trói buộc, không thể bị sanh diệt nữa. Tôi dẫn bài kệ của Lục tổ khiến cho khách hàng thấy chân thành và ý nghĩa chân ko.

Bây tiếng đi xa hơn là 1 trong Thiền sư Việt Nam, Thiền khô sư Chân Nguim nghỉ ngơi thời điểm đầu thế kỷ mười tám, Ngài tất cả làm cho bài xích kệ:

Pháp tánh Như Lai vô độc nhất vô nhị đồ,

Ứng độ quần sanh hữu bách ban,

Nhược ngộ chân ko hằng địch diện,

Nhỏng Lai thường xuyên trụ trên Linh San.

Tạm dịch:

Pháp tánh Nlỗi Lai không một đồ,

Ứng độ quần sanh câu hỏi cả trăm,

Nếu ngộ chân không luôn luôn đối mặt,

Như Lai thường trụ ngơi nghỉ Linh San.

Chính Thiền đức sư Chân Nguyên ổn sinh hoạt đời Lê, ngộ được lý Thiền lành rồi, Ngài new viết ra quyển Kiến Tánh Thành Phật, tôi dịch cùng sẽ cho in. Ngài nói pháp tánh là không tồn tại một trang bị. Không một đồ gia dụng nhưng mà khéo nhận thấy, khi nhận ra pháp tánh tức là Phật tánh. “Ứng độ quần sinh hữu bách ban” tức là ứng theo trình độ của chúng sanh để độ họ thì chỉ ra trăm thiết bị ngàn vật dụng. vì vậy thì “Pháp tánh Nlỗi Lai vô tốt nhất vật” sẽ là chân ko. “Ứng độ quần sinh hữu bách ban” là diệu hữu. Chân ko bọn họ giành được rồi thì mới bao gồm diệu dụng là diệu hữu. “Nhược ngộ chân không hằng địch diện” Tức là nếu như ngộ chân không luôn luôn sinh sống trước khía cạnh. “Nlỗi Lai hay trụ trên Linc San” thì đức Phật hay còn ở trên hội Linh Sơn chớ Ngài không tồn tại tịch. Ở bên trên hội Linch Sơn là đức Phật Thích Ca. Còn đức Phật của mọi cá nhân bọn họ ở đâu ? Ở hội như thế nào ? Đức Phật Thích Ca ko sinh ko khử có mặt mãi trên hội Linch Sơn. Nếu chúng ta cảm nhận thể chân không thì đức Nhỏng Lai sống động của bản thân thường xuyên làm việc trên hội nào ? Hội Chân Không tốt hội Thường Chiếu ?

do vậy quý vị mới thấy lẽ thực của chính nó, cực hiếm của chính nó đối với clỗi Tổ Khi nhận ra rồi thì biết cụ thể. Tất cả họ Lúc nhận ra cái chân không ko sanh ko khử thì nó hằng hữu sinh hoạt trước đôi mắt chớ không đâu xa. Mà không lúc nào cái kia bị sinh bị khử. Bởi vậy quý khách vẫn thấy tổ Huệ Năng, Ngài nói bạn dạng lai vô độc nhất vật dụng thì ở chỗ này tổ Chân Nguim ở toàn quốc cũng lặp lại bạn dạng lai vô tuyệt nhất vật dụng còn chỉ trực tiếp mang đến bọn họ thấy ví như bọn họ nhận thấy rồi thì Phật ngơi nghỉ thường trực địa điểm bọn họ, trước mắt chúng ta chớ không đâu vào đâu xa hết.

Ở trên tôi dẫn nhì vị Tổ.

Bây giờ đồng hồ đến vị Tổ thiết bị cha là Tthánh thiện sư Minch Chánh vào đầu thế kỷ mười chín, Có nghĩa là sau ngài Chân Nguyên ổn một nắm kỷ. Ngài mở ra vào triều Nguyễn. Ngài là 1 trong những Thiền khô sư trực thuộc tông Tào Động ở toàn nước. Đọc sử, Ngài thấy vụ việc xẩy ra cuối đời đức Phật, có nghĩa là khi Phật chuẩn bị Niết-bàn, Ngài thọ trai ở nhà ông Thuần Đà. Thuần Đà là 1 tín đồ thợ săn uống, nói theo Bắc tông thì ông nhổ được một số trong những nấm chiên bọn, quý lắm. Nghe đức Phật đi đến, ông bèn thổi nấu cơm với có tác dụng nấm này cúng dường Phật. khi cúng nhịn nhường, Phật tbọn họ trai cần sử dụng nnóng kia cơ mà Phật cấm cấm đoán chỏng Tăng dùng. Như vậy khiến bạn ta không thể tinh được, Phật sử dụng nhưng mà không cho clỗi Tăng cần sử dụng.

Đây là nói theo Bắc tông. Còn theo Nam tông thì nói cầm này, ông săn uống được nhỏ heo rừng. Ông có tác dụng giết thịt cúng nhịn nhường Phật, Phật dìm thức ăn uống này bắt buộc mắc bệnh kiết. Hai thuyết kia, tôi lừng chừng ai đúng, chỉ nghe sao nói vậy. Nhưng hiểu được đây là bữa ăn sau cuối của đức Phật Thích Ca. Sau dở cơm kia Ngài mắc bệnh kiết, rồi Ngài đi tới Sa La Song Tchúng ta nằm dưới nhị cội cây thị tịch. Trước Khi tịch, Phật bảo bọn chúng Tăng: - Người cúng nhịn nhường mang đến ta được phước đức mập, một là khi ta thành đạo gồm mục bạn nữ (chăn uống bò) cúng cho một chén sữa. Đó là người có công đức rất lớn. Hai là Thuần Đà. lúc Phật chuẩn bị Niết-bàn, cúng bữa ăn chót. Hai fan đó bao gồm công đức rất lớn. Thế nhưng mà clỗi Tăng không Chịu. Chư Tăng cđọng nguyền rủa trên ông Thuần Đà cúng bữa ăn đó bao hàm thứ độc để Phật ăn, Phật mắc bệnh kiết rồi tịch. bởi vậy ông giết mổ Phật.

Chúng ta thấy Phật thì khen, nhưng mà bọn chúng Tăng lại chê. Vì vậy Thiền khô sư Minh Chánh phát âm chuyện này rồi, Ngài cảm xúc có tác dụng một bài xích tụng để nêu ra theo dìm xét của Ngài. Tụng rằng:

Hay lắm Thuần Đà, tuyệt lắm Thuần Đà !

Không nói nlắp, chẳng nói dài,

Nlắp lâu năm, tốt xấu thảy gần như không nên.

Tìm hay lại hóa bạn chê lề mề,

Bắn sẻ ai dè sói chực ngay lập tức.

Công danh cái rứa màn sương sớm,

Prúc quý tởm nhân cơn mơ nhiều năm.

Chẳng gọi bạn dạng lai vô nhất đồ vật,

Công lao uổng chi phí một đời ai !

Bài tụng này, Ngài viết bằng văn bản Nôm vì thế ngoài dịch. Tại sao Ngài nói “Hay lắm Thuần Đà, giỏi lắm Thuần Đà !” Bởi vị câu chuyện Thuần Đà là loại mai mối tranh cãi xung đột thân đại chúng. Nhưng thực bụng bài toán tranh cãi kia không có gì là lẽ thực hết. Cho đề nghị Ngài tán thán ông Thuần Đà. Bây tiếng Ngài new lý giải câu hỏi tranh cãi là bất nghĩa.

“Không nói nlắp, chẳng nói nhiều năm. Nđính thêm lâu năm, tốt xấu thảy hầu như không đúng.” Nói ông cúng là gồm tội xuất xắc ông cúng là có phước v.v… kia là một lối tranh luận. Cũng như vậy gian nói tính năng này nhiều năm, nói mẫu tê ngắn thêm. Thì chữ nlắp chữ dài có mức giá trị cố định hay là không ? Nếu cây dài một thước rưỡi nhằm bên dưới đất, bọn họ nhận thấy cây này dài. Nếu đem cây bố thước nhằm cạnh nó thì nó thành nđính thêm. bởi vậy lâu năm chính là cái mang danh. khi có một cái dài thêm hơn nữa nữa thì mẫu nhiều năm đó đổi mới nđính thêm mất. Cây tía thước nếu nhằm ngay sát cây sáu thước thì cây sáu thước nhiều năm, cây tía thước nlắp. Cđọng vậy cơ mà ông xã lên chồng lên hoài, dòng lâu năm cái nlắp thay đổi, không có đồ vật gi cố định và thắt chặt không còn. Cái dài dòng nlắp đã không thắt chặt và cố định thì cái tốt mẫu xấu bao gồm thắt chặt và cố định không ? Thí dụ như không tồn tại bình đựng hoa như thế nào thì bạn ta thấy bình đựng hoa trang là đẹp mắt. Nhưng nếu bao gồm lọ hoa nào quan trọng đặc biệt hơn nữa thì hoa trang còn đẹp không ? Nó hết đẹp nhất rồi. Vậy nên cứ đọng tăng lên, nét đẹp này ví như ngay sát nét đẹp hơn nữa thì nó biến xấu. Đem chiếc không giống đẹp hẳn lên để ngay gần thì cái đẹp sản phẩm công nghệ hai thay đổi xấu. Cứ vậy ck lên hoài, cái đẹp không có gì cố định và thắt chặt hết. Thế mà họ gượng nhẹ cùng nhau. Cái gì mình nói đẹp mắt mà lại ai nói xấu thì mình giận, không Chịu đựng. Cái gì mình nói lâu năm, ai nói ngắn mình ko chịu đựng. do đó thì mẫu chấp nhiều năm, cái chấp nthêm không quá. Nên ý nghĩa sâu sắc nhiều năm nđính tốt xấu không tồn tại thắt chặt và cố định. Nó chỉ cần đối đãi, lâm thời bao gồm, trợ thì nói chớ không thật. Từ nghĩa dài ngắn xuất sắc xấu sẽ không thực sự rồi, thì toàn bộ các đối đãi không giống gồm thiệt ko, có cố định được không ? Hẳn là không.

“Bắn sẻ ai dè sói chực ngay”, mình thấy nhỏ chim đậu bên trên cành bắn nó rơi xuống để sở hữu mồi ăn uống. Thì vừa rơi xuống, chó sói nó chụp, tha mất. Chính mẫu được là bắn chyên rớt. Nhưng rớt xuống rồi bị chó tha mất, vậy giành được ko ? Mới thấy được rồi tức thời mất. bởi thế mới thấy tuyệt tức tốc túa, thấy được ngay thức thì mất. Tại đời không có đồ vật gi là cố định, không tồn tại cái gì đảm bảo là chân thật không còn.

Trên phương thơm diện đối đãi của những pháp trần gian, thì không tồn tại đồ vật gi Hotline là thực. Là đối đãi thì tạm thời, giả trá, không tồn tại thực. Cho nên: “Công danh chiếc nắm màn sương sớm, no ấm tởm nhân cơn mơ dài”. Hai câu này nghe xót xa làm thế nào !

“Công danh chiếc thế” có nghĩa là công danh và sự nghiệp vượt rộng vớ từ đầu đến chân đời, chẳng qua là màn sương mau chóng thôi. Nghĩa là một trong lúc nào đó họ được nó, rồi một thời hạn nó cũng tung biến hóa hết, không còn. “Phú quý kinh nhân cơn mơ dài”, phong phú nghe cho tới tín đồ ta bắt buộc giựt bản thân, bắt buộc hoảng loạn, tuy nhiên cũng là một cơn mơ lâu năm thôi. Hai câu này là nhị câu Ngài chình họa tỉnh bạn đời. Tất cả mẫu lâu năm nthêm, xuất sắc xấu, được mất, hay toá hồ hết là đối đãi, phần lớn là tạm thời thì sự nghiệp phú quý cũng chính là tạm thời thôi. Công danh cực độ cũng chỉ là màn sương mau chóng. Phụ quý người nghe buộc phải đơ mình cũng là một trong những cơn mơ dài. Bởi vậy còn cái gì để tmê mệt, còn vật gì để theo đuổi. Đó, để chình họa tỉnh hồ hết ai đang hùi hụi, sẽ dính mắc trong đám công danh, trên mồi no đủ hãy sớm thức thức giấc. Nó chỉ cần giấc mộng, là màn sương thôi, không có gì thiệt để chúng ta yêu cầu bám, không có gì thật nhằm bọn họ dồn hết sức vào đời mình rồi bắt buộc bị mất, chớ ko được gì.

Đến phần tín đồ tu: “Chẳng đọc bạn dạng lai vô độc nhất vô nhị thiết bị, công lao uổng tổn phí một đời ai”. Quý vị thấy đời ai ? Nếu tu cầu giải bay sanh tử nhưng mà không nhận thấy dòng bạn dạng lai vô tốt nhất vật dụng, nghĩa là ko nhận thấy được mẫu thể chân không thì dụng công biện pháp này, dụng công phương pháp nọ, sau cùng rồi chỉ là uổng phí một đời, không cho tới đâu hết. Bởi vày tu là nhằm giải bay sanh tử, mà không sở hữu và nhận được cái thể bất sinh bạt tử thì làm sao giải thoát sinh tử. Mà ko giải thoát sanh tử thì mục tiêu của bạn tu đã có được cái gì ? vì thế thì bao nhiêu công tích, từng nào sức lực lao động, dụng công tu hành mà không đã đạt được chân không tuyệt là bạn dạng lai vô độc nhất vô nhị vật dụng thì uổng giá tiền đi một cuộc đời. Đáng tiếc nuối ! Đọc câu này tôi cực kỳ xót xa cho người tu. Tu một đời nhưng mà không nhận được cái thể chân thực thì uổng phí, không mong muốn biết bao !

kết luận tứ câu cuối của bài xích thơ, Ngài chình ảnh thức giấc nhị hạng người: Hạng bạn chũm tục đã mê man, sẽ yêu thích trên buồn chán sự nghiệp, trên mồi phú quý nên tỉnh giấc đề xuất thấy nó chỉ với màn sương, nó chỉ là một trong những giấc mộng, không tồn tại gì thiệt đáng làm cho bọn họ đề nghị lấy hết cuộc sống chôn vùi trong đó. Hai câu sau chình ảnh tỉnh giấc những người tu xuất gia nhưng mà không nhận được loại thể chân không, mãi xua đuổi theo toàn bộ tướng mạo sanh diệt, sau cuối rồi mặc dù dùng bao nhiêu công, từng nào mức độ chỉ là uổng tổn phí một đời, không ra gì. Đó là lời nhắc nhở rất là chân thật, hết sức thân thương.

Chúng ta là fan tu từ bỏ cư sĩ đến xuống tóc hiểu bài bác này, chắc hẳn rằng ai ai cũng buộc phải tỉnh, cũng cần giác, đừng đắm mê số đông đối đãi, cho dù nó đẹp, mặc dù nó được người ta tán tụng ngợi khen, cũng chỉ nên cái không ổn định, lỗi dối thôi không có gì chân thật.

Để xong xuôi hai chữ chân không, tôi đánh tên Thiền viện này, là hiện nay thân của câu phiên bản lai vô tốt nhất đồ vật của Lục tổ, chớ không tồn tại gì quá lạ lẫm. Mà bạn dạng lai vô tốt nhất thiết bị tức là thể tánh chân không. Vì vậy thấy lúc được nơi này rồi, tôi liền đặt nó một chiếc thương hiệu nhằm họ chú ý, họ nghe phần đông nhớ những nói lại chiếc mục đích buổi tối hậu của bản thân. Chớ không thì chúng ta tu hay những để cầu phước hoặc là nhằm cầu tuệ, nhưng mà phước tuệ đơn giản và dễ dàng chưa tới vị trí sau cuối. Phải thấy được thể chân ko bất sinh bất diệt này thì mới xứng danh một đời tu của chính bản thân mình.

Thiền khô viện Chân Không thành lập và hoạt động, chính là mục tiêu nhưng mà tôi đang nhắm từ Khi Ra đời nó. Nó là mục tiêu của công ty chúng tôi nhắm, vì thế qua Thường Chiếu qua Trúc Lâm thì nó là vật gì ? Tại đó là cái thể cơ mà Thường Chiếu, Trúc Lâm là mẫu dụng. Từ chiếc thể này được rồi thì các dụng cơ bắt đầu thành. Nếu ko rất có thể này thì những dụng cơ cũng cạnh tranh nhưng có được. Bởi vậy tất cả các tên tôi đặt cho Tnhân hậu viện là một trong những ý thức ví dụ trên phố tu vào chỗ thấy của mình, chớ không phải tùy hứng cũng chưa hẳn bắt trước. Tôi thấy loại buộc phải, dòng ở đầu cuối trên đời tu núm nào, tôi phải đặt nuốm ấy làm cho tất cả Tăng, Ni sống trên đây ai cũng đề nghị ấp ủ trong thâm tâm mình. Tu cố gắng như thế nào mang lại được giải thoát sinh tử, tu cụ như thế nào cho biết thêm được phiên bản lai diện mục giỏi phiên bản lai vô tốt nhất đồ dùng. do đó new xứng đáng công tích tu của bản thân. Còn phần đông bài toán được mất khen chê xuất xắc cởi tốt xấu, chỉ là trò chơi, chỉ với chiếc nhẵn, không tồn tại gì xứng đáng đặc biệt. Cái quan trọng tối thượng của bản thân là mang lại vị trí chân ko.

Vậy thì chân ko là mục đích tôi sẽ nhắm từ buổi thuở đầu. Đến nay, vớ toàn bộ cơ thể tu trong số Tnhân hậu viện cũng giống như đầy đủ Phật tử đang thuộc đi một mặt đường theo công ty chúng tôi, chúng ta bắt buộc ghi nhớ mục tiêu này, chớ khi nào nhằm sai chạy, đừng khi nào để lạc lối. vì thế bắt đầu đúng chân thành và ý nghĩa là tín đồ tu theo Phật giải thoát sanh tử luân hồi. Vì chính là nơi bắt đầu, bọn họ đề nghị đạt cho được. Chớ chớ kiếm tìm, chớ kiếm vật gì khác lạ sinh sống phía bên ngoài. Như cố kỉnh thì ko xứng đáng, không đúng với ý nghĩa chân thật của chúng ta quyết tử tu hành cùng phương châm chúng ta đã hướng tới.

Đó là lời lý giải của công ty chúng tôi bằng nhì chữ chân không. Mong toàn bộ Tăng, Ni và Phật tử thấu hiểu để áp dụng tu mang lại đạt được mục đích kia new xứng công bản thân, mới đáng con công ty họ Thích. Đây là chỗ ao ước mỏi, mong đợi của tôi.