Văn tế thập loại chúng sinh (nguyễn du

*

Sao chxay

Tác giả: Nguyễn Du1)Tiết tháng bảy mưa *** sập sùi,Toát tương đối may mát mẻ xương khôNão fan nỗ lực bấy chiều thu,Ndại dột vệ sinh nhutí hon bạc lá ngô rụng đá quý.Đường bạch dương nhẵn chiều man mác,*** con đường lê lác đác sương saLòng như thế nào lòng chẳng thiết thaCõi dương còn vậy nữa là cõi âm.Trong ngôi trường dạ bất minh trời đất,Có linh thiêng phảng phất u minch...Tmùi hương nỗ lực thập một số loại chúng sinhHồn đối chọi phách mẫu lênh đênh quê ngườiHương lửa đã không khu vực nương tựaHồn không cha mẹ lần lữa tối đenCòn bỏ ra ai khá ai hènCòn chi cơ mà nói kẻ kém bạn ngu!Tiết đầu thu lập lũ giải thoátNước tĩnh bình rưới hạt dương chiMuôn nhờ vào đức Phật từ biGiải oan cứu khổ độ về Tây pmùi hương.2)Nào hầu hết kẻ tính đường kiêu hãnhChí các lăm giật gánh non sôngNói chi đã thuở tnhãi nhép hùngTưởng Khi nạm qua đời vận cùng nhưng đau!Bỗng phút ít đâu tro cất cánh ngói vỡKhôn lấy bản thân có tác dụng đứa thất phuCả phong lưu - nặng nề oán thù thùMáu tươi lai bóng xương khô tung rờiĐoàn vô tự lạc loài nheo nhãi nhép,Quỷ không đầu vang khóc tối mưaCho hay thành bại là cơMa oan hồn biết khi nào mang lại tanNào đa số kẻ màn lan trướng huệNhững cậy mình phòng tiêu Hằng Nga,Một phen thay đổi tổ quốc,Mhình ảnh thân chiếc lá biết là làm sao?Lên lầu cao xuống làn nước chảyPhận đã đành thoa gãy bình rơiLúc sao đông đúc vui cườiMà Khi nhắm đôi mắt ko bạn nhặt xương.Thảm thiết nhẽ không hương không khóiHồn ngơ ngẩn kho bãi cói nngu syên ổn.Tmùi hương nắm chân yếu hèn tay mềmNngây ngô năm càng héo càng tối càng dàu.Nào đông đảo kẻ mũ cao áo rộng,Ngọn cây bút son thác sống trong tayKinc luân chất một túi đầyĐã đêm Quản Cát lại ngày Y Chu.Thịnh mãn lắm, oán thù thù càng lắmTrăm loại ma xắm cầm cố thông thường quanhNghìn quà khôn chuộc được mìnhLầu ca viện xướng tan tành còn đâu?Kẻ thân phù hợp vắng vẻ sau vắng trướcBiết lấy ai bát nước chén nhang?Cô hồn thất thểu dọc ngangNặng oan khôn lẽ search đường hóa sinh?Nào các kẻ bài binc cha trậnĐem mình vào cướp ấn nguyên nhungGió mưa thét rống đùng đùngDãi thây trăm họ làm cho công một ngườiLúc thất rứa tên rơi đạn lạcBãi sa trường giết mổ nát ngày tiết trôiBơ vơ góc bể chân trờiNắm xương vô chủ biết vùi chỗ naoTrời xâm xđộ ẩm mưa gào gió thétKhí âm dừng u ám và đen tối trước sauNăm năm sương trắng dãi dầuNào đâu điếu tế, làm sao đâu chân thườngCũng gồm kẻ tính con đường trí phúMình có tác dụng mình nhịn ngủ quên ănRuột thẩm tra ko kẻ chí thânDẫu tạo nên sự nhằm dành riêng phần mang lại aikhi ở xuống ko fan nhắn nhủCủa phù vân dù là nlỗi khôngSống thì tiền tung bạc ròngThác ko mang được một đồng làm sao điKhóc ma mướn thương thơm gì mặt hàng xómHòm mộc đa, bó đóm gửi đêmNgẩn ngơ nội rộc đồng chiêmNén hương thơm giọt nước biết kiếm tìm vào đâu?Cũng bao gồm kẻ rắp cầu chữ quýDấn thân vào thị trấn lân laMấy thu lìa cửa ngõ lìa nhàVăn uống cmùi hương vẫn chắc đâu mà trí thân.Dọc hàng tiệm dãi tuần mưa nắngVợ bé như thế nào nuôi nấng khem kiêngVội đá quý liệm sấp chôn nghiêngAnh em: người đời, nhẵn giềng: bạn dưngBóng phần tử xa chừng hương thơm khúcBãi tha ma kẻ dọc fan ngangCô hồn nhờ vào gửi tha phươngGió trăng hiu hắt sương huơng hờ hững.Cũng tất cả kẻ vào sông ra bể,Cánh buồm thưa chạy xế gió đôngGặp cơn giông tố giữa dòngĐem thân vùi rấp vào lòng kình ngớm.Cũng tất cả kẻ trở về buôn bánĐòn gánh tre chín dạn nhì vaiGặp trận mưa nắng giữa trờiHồn mặt đường phách sá lạc loại khu vực nao? Cũng bao gồm kẻ mắc vào khóa línhBỏ cánh cửa quang gánh vấn đề quanNước khe cơm trắng ống gian nanDãi dầu muôn *** lầm than một đời...